Kinh Bẫy Mồi
(Trung Bộ Kinh)
Như vầy tôi nghe.
Một thời Thế Tôn ở Savatthi, tại Jetavana, vườn Ông Anathapindika (Cấp Cô Độc).
Ở đây, Thế Tôn gọi các Tỷ-kheo: “Này các Tỷ-kheo”. -- “Bạch Thế Tôn”, các Tỷ-kheo ấy vâng đáp Thế Tôn.
Thế Tôn thuyết giảng như sau:
-- Chư Tỷ-kheo, người thợ săn bẫy mồi khi gieo đồ mồi cho đàn nai không nghĩ rằng: “Ta gieo đồ mồi này cho đoàn nay ăn để đàn nai ấy được sống lâu, được tốt đẹp thêm và được nuôi dưỡng lâu dài”.
Chư Tỷ-kheo, người thợ săn bầy mồi khi gieo đồ mồi cho đàn nai nghĩ rằng: “Ta gieo đồ mồi này cho đàn nai, để đàn nai này xâm nhập, tham đắm các món ăn. Sau khi xâm nhập, tham đắm ăn các món ăn, chúng trở thành mê loạn; do mê loạn, chúng trở thành phóng dật; do phóng dật chúng trở thành những vật bị làm theo ý người ta muốn, giữa các đồ mồi này.”
Ở đây, này các Tỷ-kheo, đàn nai đầu tiên xâm nhập, tham đắm, ăn các đồ mồi này do người thợ săn bẫy mồi gieo ra.
Chúng xâm nhập, tham đắm các đồ mồi, nên trở thành mê loạn. Do mê loạn, chúng trở thành phóng dật.
Do phóng dật, chúng trở thành những vật bị làm theo ý người ta muốn giữa các đồ mồi này của người thợ săn bẫy mồi.
Chư Tỷ-kheo, như vậy, đàn nai đầu tiên này không thoát khỏi như ý lực của người thợ săn bẫy mồi.
...