Anh không tin trời cao
Anh không tin trời cao, Cả thánh kinh cũng vậy.
Anh không tin trời cao, Cả thánh kinh cũng vậy.
Hãy nhẫn nhục, đằm thắm với người tình Đường tình yêu là con đường dịu êm.
Thằng nghèo tưởng mình là vua, khi say.
Chúng ta đều lần lượt ra đi, nằm dưới đất Rồi khi chết, chỉ mang theo vải liệm.
Thường người ta tìm tôi khi gặp nạn Đến tâm sự khi trong lòng buồn chán.
Ta cô đơn giữa trăm vạn con nguời Ta cô đơn thiếu trăm vạn con người.
Đừng vội giận, đừng trách bạn làm gì Đời thay đổi, mọi cái sẽ đi qua.