Rudaki - thơ bốn câu
Thơ » Ba Tư » Rudaki
Thường người ta tìm tôi khi gặp nạn
Đến tâm sự khi trong lòng buồn chán.
Thế mà tôi khát nước, chẳng người nào
Cho tôi uống, lại còn lên giọng phán.
•
Hãy cảm ơn thượng đế, gượng mà vui
Đời thế nào mặc kệ, gượng mà vui.
Cũng chẳng sao khi anh mãi không giàu.
Thì cuộc đời vẫn thế, gượng mà vui.
•
Vua chúng ta thật vĩ đại, phi thường,
Bắn đạn bạc, tên vàng ngoài chiến trường.
Lính vua chết, tiếc thay, không vải liệm,
Cũng không tiền chữa trị người bị thương.
•
Thật kỳ diệu cuộc đời này.
Không ngừng nghỉ, tự mình quay.
Yêu - biến anh thành hoàng đế.
Ghét - bắt làm thằng ăn mày.
•
Trời thương tình, ban cho tôi bốn cái:
Sức khỏe, tên, trí khôn, lòng nhân ái.
Trong chúng ta, ai có bốn cái này,
Sẽ hạnh phúc, không buồn đau, sợ hãi.
•
Sao nhìn ai anh cũng toàn thấy ác?
Anh hờ hững với nỗi đau người khác.
Xua cái tham, cái hằn học khỏi tim,
Anh sẽ thấy đời cũng không tệ bạc.
•
Ta uống nhiều vì lòng ta ngất ngây.
Nhất là khi có bạn gái thế này.
Mặc bọn ngốc cứ chê ta là ngốc.
Không vì ngốc ta ngã, mà vì say.
•
Người ta ghét ăn mày như ghét quỉ,
Chưa nghe xin, đã ném đồng xu gỉ.
Anh xấu hổ, không nghe hết lời xin?
Tôi thì sao, người xin anh bố thí?
•
Hãy nhìn đời bằng con mắt thông minh.
Đừng cố chấp, nhìn đời qua định kiến.
Đời là biển, muốn vượt qua, xin anh
Hãy tự đóng con tàu bằng bằng việc thiện.
•
Em hãy đến, đàn anh nghe đêm nay
Nhớ mang rượu để hai ta cùng say.
Thứ rượu đỏ long lanh như ngọc bích,
Như vầng dương luôn rực đỏ mỗi ngày.
•
Tóc em đen, uốn xuăn đầy cám dỗ
Đẹp hơn cả trăm bông hồng màu đỏ.
Trong mỗi lọn là một nghìn yêu thương.
Trong mỗi búi là một nghìn đau khổ.
•
Đừng ghen tị với niềm vui người khác
Kẻo rồi anh thành nạn nhân kẻ ác.
Lưỡi của mình hãy giấu kỹ, nếu không
Anh tự mình chuốc lấy vạ bất công.
Anh than khóc người thân anh ra đi?
Vâng cứ khóc, nhưng thử hỏi ích gì?
Cái phải đến cuối cùng rồi sẽ đến.
Ai cũng sống, cũng chết thôi, hết chuyện.
Anh muốn đời thật tốt đẹp, bình yên,
Thế mà đời luôn biến động, đảo điên.
Đời chẳng thèm nghe anh đâu, quả thế,
Dẫu anh kêu hay khóc than cũng kệ.
Anh mong muốn, anh cố gắng đến đâu,
Cũng chẳng tìm được cái mất từ lâu.
Đừng bắt anh cứ buồn rầu, đau khổ
Vì mọi cớ trong đời thường lớn nhỏ.
Chắc anh hỏi: Vậy theo ông, làm gì?
Làm gì ư? Hãy rót rượu, uống đi.
Là người bạn, xưa nay ly rượu nhỏ
Sẽ giúp ta thấy đời như vốn có.
•
Hãy vui cùng cô gái đẹp, ngây thơ.
Đời phù du, rốt cục chỉ giấc mơ.
Giờ đang sống, đời cho gì cứ nhận.
Chuyện quá khứ thôi đừng buồn, đừng giận.
Cứ xem tôi cùng cô bạn của tôi.
Hai người sống kể ra không phải tồi.
Cả người nhận, cả người cho hạnh phúc.
Ai dửng dưng mới nếm mùi địa ngục.
Tôi đã nói: đừi này chẳng là gì.
Vậy đừng hỏi, cứ uống, cứ vui đi!
•
Biết suy ngẫm, đời làm ta sáng mắt.
Chính cuộc đời cho lời khuyên tốt nhất:
“Thấy người vui và hạnh phúc, đừng ghen.
Đừng biến anh thành một kẻ thấp hèn.
Nếu tức giận, bề ngoài đừng bộc lộ,
Tránh tai họa sẽ xẩy ra sau đó.”
•
Ở đời này rất phù du, bèo bọt,
Đừng vội vui, đừng vội cho là tốt.
Cả khi anh là vua chúa uy quyền,
Thì cuối cùng cũng nằm dưới đất đen.
Mà dưới ấy, trong mồ, anh đơn độc,
Không bạn bè, không cả lời tâng bốc.
Bạn của anh, nếu có, chỉ là giun.
Bản thân anh đang biến thành đất bùn.
Ngày ấy đến, tức là ngày anh chết,
Ngay lập tức mọi người quên anh hết.
https://gocsan.blogspot.com/2011/05/tho-co-ba-tu-phan-1.html