Rudaki - thơ hai câu

Thơ » Ba Tư » Rudaki

Ta cô đơn giữa trăm vạn con nguời
Ta cô đơn thiếu trăm vạn con người.

Anh được làm từ bụi đất như tôi,
Và khi chết cũng thành đất, thế thôi.

Tôi làm bạn với người bị đám đông ghét bỏ,
Không cam chịu cuộc đời luôn nhỏ nhoi, gò bó.

Sao anh nghe những tiếng nhạc bùi tai,
Không chịu nghe, tiếng rên khóc, thở dài?

Người khôn ưa việc tốt, hòa bình
Thằng ngốc thích chém giết, chiến tranh.

Kẻ thịt ngon, nho tươi ăn chẳng hết,
Người nhịn đói suốt ngày, thêm đói rét.

Em không yêu, nhưng sợ tình yêu mất
Em giả dối, lại muốn tìm sự thật.

Một kẻ thù đã nhiều tai họa
Trăm người bạn vẫn còn ít quá.

Nhờ tình yêu, tôi hăng say lao động
Thiếu tình yêu, tôi không còn muốn sống.

Người no nghĩ xin ăn là nhục nhã
Người không bệnh, không đau không đáng lạ.

Anh sẽ giống như cừu sa bãi lầy
Khi thượng đế xét tội anh sau này.

Ngày mùa xuân đẹp thật, cỏ và hoa
Nhưng không đẹp bằng đêm chỉ hai ta.

Bản thân tôi cũng rất thích được khen,
Nhưng lời khen phải chân thành, tất nhiên.

Vâng, anh buồn, nhưng không buồn vẩn vơ
Buồn vì em, vì em anh ngẩn ngơ.

Cũng chẳng sao quần áo rách, khi anh
Tâm hồn không vấy bẩn, vẫn nguyên lành.

Nụ hôn người yêu như nước hồ mặn chát
Càng uống nhiều càng thấy khát.

Cô gái đẹp làm anh vui, hết mệt
Thế mà anh tìm lão già hiền triết.

Tôi nhuộm tóc không vì tôi muốn trẻ
Tôi nhuộm tóc để nhớ về tuổi trẻ.