Đi thi tự vịnh

Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Công Trứ

Đi không, há lẽ trở về không,
Cái nợ cầm thư phải trả xong!
Rắp mượn điền viên vui tuế nguyệt
Trót đem thân thế hẹn tang bồng

Đã mang tiếng ở trong trời đất
Phải có danh gì với núi sông
Trong cuộc trần ai, ai dễ biết?
Rồi ra mới rõ mặt anh hùng